Truyện Femdom – Câu chuyện Giám đốc Thanh hầu hạ nhân viên Thúy Hà – Chương 01

Trần Minh có một người bạn thân tên là Th. Anh chàng này hay tâm sự với Minh. Th. là Giám đốc một bộ phận trong công ty. Dưới quyền Th. có rất nhiều nhân viên nữ trẻ đẹp. Nhưng không hiểu sao Th. lại có nhiều điều để kể về Thúy Hà.
Theo lời Th., Thúy Hà người xứ Huế, có một giọng nói mềm mại dễ thương. Khuôn mặt nàng đẹp lắm – một nét đẹp kiêu sa, quyền quý, nụ cười tươi và đầy sức mạnh. Dáng nàng thanh thoát, dáng đi uyển chuyển tuyệt vời. Th. hay nhìn lén theo dáng đi, đôi mông nàng tròn trĩnh, ẩn hiện chiếc quần lót mềm mại. Chả là công ty Th. quy định đồng phục cho nhân viên – bộ quần áo blouse màu vàng nhạt, vải mềm và mỏng.
Nhứng lúc nàng bước sang phòng Th. trình ký giấy tờ, rồi rời phòng, giám đốc Th. thường nhìn theo dáng nàng. Th. ao ước được quỳ dưới chân nàng … mọp đầu lết gối theo gót chân vàng …
Thúy Hà hay kéo dây quần dài, Th. nghĩ không biết đó là thói quen hay dây quần nàng lỏng. Nếu dây quần nàng lỏng, Th. ao ước được nàng cho phép Th. đem về may lại cho chặt. Nghĩ vậy nhưng Th. lại không biết cách và cũng không dám đề cập đến. Th. chỉ âm thầm mơ tưởng …và ao ước …và mơ tưởng một ngày ….
Rồi một ngày … Th. liều mình bạo dạn khi Thúy Hà trình ký, đứng bên cạnh Th. và thản nhiên đưa tay kéo quần …



    Quần dài em lỏng dây …hay thói quen của em vậy Hà ? – Th. cất tiếng hỏi.

    Lỏng thì sao, thói quen thì sao ? – Giám đốc Th. không ngờ Hà tinh nghịch như vậy



    Nếu lỏng dây, anh Th. sẽ tình nguyện may lại cho em.



    Thật không ? – Hà nhìn Th. cười, lấy tay nhéo nhẹ vào tai Th.

    Đúng vậy – là niềm mơ ước của anh lâu nay.



    Nhưng làm sao được, em chưa thay được chiếc quần này



    Sao vậy em – muôn tâu nữ hoàng – Th. trả lời nhân viên, nhưng trong thâm tâm ao ước được qùy ngay dưới chân nàng….

    Vì em có thói quen mỗi ngày đều giặt chiếc quần này. Em mặc nó suốt ngày mà.



    Em khỏi lo, anh sẽ giặt cho em – đó là niềm ao ước của anh lâu nay – Th. run run cất tiếng – Rồi anh sẽ ủi cho em.



    Thật không - Thúy Hà vẫn đứng bên cạnh, tay kéo chiếc quần như ban phát ân huệ choTh.

    Dạ thật – Th đổi cách xưng hô – nô lệ sẽ giặt và may lại dây lưng cho nữ hoàng, rồi ủi rồi dâng lên nữ hoàng.
    Thúy Hà mỉm cười, lấy tập tài liệu đã được Th. ký phê chuẩn đập nhẹ vào đầu giám đốc Th.



    Cuối giờ ta sẽ ban phát cho ngươi – Thúy Hà kiêu ngạo trả lời



    Đa tạ nữ hòang – Giám đôc Th.chỉ muốn quỳ mọp nhưng không được.
    Thúy Hà đưa tay gõ nhẹ vào mái đầu Th. đang muốn cúi xuống … kiêu sa dời bước khỏi phòng giám đốc.
    Các bạn sao không trả lời Giám đốc Th.
    Không biết chiều hôm đó Thúy Hà có mang chiếc quần lỏng chưa giặt đến cho Th. mang về như Th. ao ước không ?
    Tuy rằng hứa như vậy, nhưng Thúy Hà rất tinh nghịch. Những ngày sau đó, Hà thường xuyên sang phòng Th trình ký, nhưng không hề đá động đến. Thúy Hà lại thường xuyên kéo dây quần lên, mỉm cười nhìnTh. , làm cho chàng Giám đốc ngẩn ngơ ….nhìn nàng với ánh mắt van xin. Th. kể rằng những lúc như vậy Th. chỉ muốn quỳ mọp ngay dưới chân Thúy Hà van lạy, cầu khẩn …nhưng không dám vì sợ có người vào Phòng Giám đốc.
    Cả tuần trôi qua Thúy Hà vờn Th. như vờn một con chó. Một lần như vậy, Thúy Hà nhoẻn miệng cười, thản nhiên kéo quần lên rồi hỏi Th.:

    Có chuyện gì mà anh hay nhìn em vậy ?



    Dạ - giọng Th. run rẩy – nô lệ chờ nữ hoàng ban cho quần về khâu lại dây lưng. Như nàng đã hứa – Th. thêm vào.



    Hứa …ha ha …Thúy Hà cười khanh khách. Nhưng quần em lỏng có sao đâu, có ảnh hưởng gì đến anh không ?

    Dạ …dạ… giọng Th. run và lạc hẳn.



    Sao anh sợ lỏng rồi tuột xuống hay sao ? Thúy Hà lấy tay nhéo nhẹ vào tai Th.



    Dạ …muôn ..muôn tâu …

    Yên tâm đi giám đốc …Thúy Hà lấy cuốn tài liệu đã ký đập nhẹ vào đầu Th. Còn chiếc quần lót ở trong nữa mà …nó chặt lắm…



    Dạ. nô …nô lệ. lệ ..



    Nô lệ làm sao ..hay anh sợ tuột quần dài xuống đất làm dơ quần em …hì hì …nếu vậy thì anh quỳ xuống chui đầu vào hứng và đội lên nhé ..hè hè …Thúy Hà tinh nghịch, kéo dây quần, phủi nhẹ mông, nhìn Th. rồi bước ra khỏi phòng.

    Dạ.. tâu …
    Th. mừng đến phát run, nhưng không mở miệng được. Th. nhìn theo từng bước chân Thúy Hà, chỉ muốn bò mọp lết theo gót chân nàng, chui đầu vào giữa hai chân nàng ..
    Theo các bạn Th. phải làm sao nữa để được niềm ao ước ?



Để lại bình luận của bạn

Vui lòng nhập bình luận của bạn bên dưới.

error: Content is protected !!