Thăng chức thành một con chó
Huyền My là con gái của chủ tịch tập đoàn ABC. Nàng nổi tiếng xinh đẹp, học thức. Sau khi du học ở Mỹ về thì ngay lập tức được ngồi vào ghế tổng giám đốc, thay bố mình điều hành tập đoàn.
Mặc dù còn rất trẻ, mới 25 tuổi nhưng Huyền My đã làm tổng giám đốc, không khỏi khiến các nhân sự nhiều tuổi trong tập đoàn không phục. Vì thế nàng rất cứng rắn, ngay từ khi tiếp quản ghế chủ tịch đã xây dựng một luật lệ vô cùng khắc nghiệt, nhiều lần trừng phạt các nhân viên không hoàn thành nhiệm vụ để thiết lập quyền uy. Có lần, một trưởng phòng không hoàn thành nhiệm vụ, bị Huyền My mắng là đồ vô dụng và bị phạt phải làm công việc cọ toilet trong một tháng. Một lần khác, một nhân viên làm sai số liệu, bị Huyền My trừng phạt bằng cách mỗi ngày quỳ dưới đất, lấy lưng làm ghế cho nàng ngồi, liên tiếp như thế trong 1 tuần, cậu nhân viên đó vì quá nhục nhã nên đã bỏ việc. Kết quả là không ai trong công ty là không kính sợ uy quyền của nữ tổng giám đốc.
Hôm nay, đến lượt Trần Minh bị gọi vào phòng Tổng giám đốc. Mặc dù là giám đốc kinh doanh nhưng suốt 3 tháng nay, doanh số của Minh đều tụt giảm thê thảm.
Huyền My đọc báo cáo kinh doanh, ném vào mặt Minh, rồi còn vung tay tặng cho hắn một cái tát, miệng quát: "Đúng là rác rưởi!". Minh năm nay cũng đã 45 tuổi, còn hơn Huyền My đến hai chục tuổi, vậy mà lại bị cô gái đáng tuổi con mình tát, bị chửi là "rác rưởi", trong lòng vừa giận vừa thẹn.
- Anh chính thức bị sa thải, thu dọn đồ đạc rồi cút khỏi đây đi - Huyền My nói lạnh lùng
Minh nghe mình bị sa thải thì như rụng rời tay chân. Hắn đã phải cố gắng phấn đấu, làm việc chăm chỉ hơn 10 năm ở công ty này mới có thể leo lên chức trưởng phòng, chẳng lẽ đến giờ lại mất hết. Chưa kể giờ đã U50, nếu Minh bị sa thải thì biết tìm việc mới ở đâu, liệu có công ty nào nhận một nhân sự già như hắn. Không, Minh không thể để bị đuổi việc được. Dù thế nào hắn cũng phải nhẫn nhịn để bám lấy công việc này.
- Tổng giám đốc, tôi xin chị, chị cho tôi thêm một cơ hội nữa...
Huyền My cười nhạt: - Anh đang cầu xin tôi hả? Trông anh có giống đang cầu xin không?
Trần Minh nghe thấy thế, lập tức quỳ gối xuống sàn, trông thật là nhục nhã, nhưng anh ta chưa biết rằng sau này còn phải trải qua những điều tủi nhục hơn việc quỳ gối nhiều.
- Cầu xin tổng giám đốc cho tôi một cơ hội ạ! Nhìn thấy gã nhân viên kỳ cựu phải quỳ lạy van xin mình, phủ phục dưới mặt đất như một con chó đang ở dưới chân chủ, trong lòng Huyền My bất giác cảm thấy hưng phấn. Một ý nghĩ bỗng lóe lên trong đầu nàng. Huyền My ngồi vắt chéo chân, để lộ cặp chân dài miên man tuyệt đẹp của mình, rồi lạnh lùng nói:
- Được rồi, tôi sẽ cho anh một cơ hội, anh có thể ở lại công ty và vẫn giữ chức trưởng phòng kinh doanh, thậm chí... từ giờ trở đi anh không còn phải chịu áp lực doanh số, vẫn có thể nhận lương thưởng đều đều... chỉ cần...
- Chỉ cần phải làm gì ạ? - Minh nghe thế thì như mở cờ trong bụng, vội hỏi - tổng giám đốc muốn tôi làm gì tôi cũng làm ạ - Làm chó, tôi muốn anh làm chó, anh có làm được không?
Minh chưng hửng, nhất thời không thể hiểu được điều vừa nghe thấy. Không thể ngờ cô gái trẻ trung xinh đẹp trước mặt mình lại có thể nói ra điều như vậy.
Huyền My nhếch miệng cười khinh bỉ, nói tiếp: - Đã tồn tại trong một công ty và nhận lương từ công ty, thì người đó ít nhiều phải có một giá trị gì đó. Anh đã kém cỏi trong công việc bán hàng như vậy thì chỉ còn cách làm một con chó mua vui cho tôi thôi, giá trị của anh chỉ có thể được như thế mà. Haizz, thế mà nói rằng sẵn sàng làm mọi điều theo ý tôi. Anh có thể đi về được rồi, nhớ thu dọn đồ đạc và từ ngày mai không phải đến công ty nữa.
Trần Minh biết mình không còn cách nào khác. Hắn không thể để mình bị sa thải được, đành gục đầu ưng thuận:
- Tôi là chó. Tôi là chó của Tổng giám đốc, xin Tổng giám đốc hãy cho tôi được làm con chó của chị. Huyền My cười đắc thắng trước sự gục ngã quy thuận của Trần Minh. Trong công ty này không ai có thể trái lại ý muốn của nàng, nàng chính là nữ hoàng ở đây. Nàng nhẹ nhàng đứng dậy khỏi chỗ ngồi, bước ra giữa phòng rồi nói:
- Vậy từ giờ tôi sẽ gọi anh là Milu nhé, như tên của con chó hồi nhỏ của tôi. Milu, lại đây!
Trần Minh ủ rũ đứng dậy định bước tới, Huyền My bèn nói: - Milu, mày có thể đứng dậy được à? Chó có thể đi bằng hai chân như người sao?
Minh choáng váng vì liên tục bị hạ nhục bởi cô chủ xinh đẹp nhưng giờ đây hắn đâu còn giữ được nhân phẩm của mình nữa. Hắn ngoan ngoãn quỳ xuống, chống 2 tay xuống đất, bò trong tư thế 4 chân về phía Huyền My.
- Giờ hãy chứng tỏ sự trung thành của mày với chủ đi. Chui qua háng tao, rồi từ nay tao sẽ chính thức nhận mày làm chó cưng Thấy Minh hơi ngập ngừng, Huyền My tiếp tục cao ngạo thúc giục, nàng đứng tách rộng 2 chân, ra lệnh: "Nào, chui qua đi!"
Trần Minh hơi ngẩng đầu lên, nhìn vào khoảng trống giữa đôi chân mịn màng, thon thả, dài miên man của Huyền My. Hắn nhớ trước đây khi nhìn thấy cặp đùi của nữ tổng giám đốc, hắn đã không biết bao lần tưởng tượng ra viễn cảnh đồi bại, được sờ mó vào cặp đùi đó của nàng. Vậy mà giờ đây, hắn phải cúi đầu chui qua cặp đùi đó sao? Đúng là cuộc đời trớ trêu.
Trần Minh biết chỉ cần hắn cam chịu chui qua chân Huyền My thì đã chính thức thừa nhận số phận thấp hèn của mình, sẽ vĩnh viễn sống dưới háng của nữ tổng giám đốc, không còn có cơ hội ngóc đầu lên nổi. - Mau lên! - Huyền My quát
Rốt cuộc, Minh không dám làm trái. Hắn cúi đầu, chậm rãi bò đến. với cảm giác nhục nhã không gì sánh được, Minh bắt đầu chui háng Huyền My, trong lòng dâng lên nỗi tủi hổ, Minh vừa chui vừa bật khóc.
Huyền My không thèm để ý đến những giọt nước mắt tủi nhục của Minh. Nàng chỉ cảm thấy thống khoái khi một gã đàn ông hơn mình 2 chục tuổi giờ đây phải ngoan ngoãn cúi đầu chui háng mình như một con chó. Nàng vỗ vỗ đầu Trần Minh, khen: - Ngoan lắm Milu. Từ giờ mày chính thức là chó của tao rồi đấy. Mày chẳng cần phải đổ công sức làm việc nữa, chỉ cần mỗi ngày ngoan ngoãn ở dưới chân tao như thế này là được nhận đủ lương rồi, hahaha.
- Dạ dạ, tôi...à không, con sẽ cố gắng hết sức làm vui lòng cô chủ ạ - Minh ngoan ngoãn đáp lời
Huyền My đang nghĩ xem sẽ vui đùa với con chó già này như thế nào. Nàng bèn dùng mũi giày, nâng cằm của Minh lên, để nó ngước lên nhìn vào chủ nhân. - Milu biết không, con chó cũ của tao thích nhất là chân của cô chủ đấy. Mỗi khi tao về đến nhà, cởi giày ra là nó đã sấn đến để liếm chân tao rồi. Còn mày thì sao nhỉ?
- Dạ, xin cô chủ cho phép Milu được liếm chân người ạ!
- Được, cô đây rất hào phóng với chó ngoan của cô. Liếm đi! Trần Minh đưa tay định tháo chiếc giày cao gót của chủ nhân, không ngờ lại bị chủ đá cho một phát vào người:
- Ai cho phép mày dùng tay! Dùng mồm đi, đồ chó ngu!
Trần Minh sợ hãi, vội đưa miệng cắn vào gót giày của Huyền My, dùng lực kéo để tháo giày ra cho cô chủ. Hôm nay Huyền My mặc quần tất. Nàng đưa chân áp vào mũi Trần Minh, bắt hắn hít ngửi mùi mồ hôi chân thấm qua lớp tất mỏng.
- Cởi tất ra cho tao - nàng ra lệnh
Nhưng loại tất mà Huyền My đang mặc là dạng quần tất. Trần Minh muốn cởi được thì phải rúc vào phía sau nàng. Huyền My lại khẽ tách hai chân ra. Trần Minh hiểu ý, chui đầu vào háng nàng lần nữa, luồn ra phía sau. Hắn áp mặt vào mông cô chủ. Mùi cơ thể của Huyền My đột nhiên khiến Minh bị kích thích, mặc dù hắn biết mình đang phải làm một hành động nhục nhã, bẩn thỉu., nhưng hắn không kìm lòng được, đưa mũi hít thật sâu mùi mông đít của Huyền My. Huyền My đã để ý đến hành động này của Trần Minh. Nàng bật cười, chế giễu:
- Xem ra mày rất thích được rúc đầu vào háng, vào đít tao, thích làm những công việc hèn hạ như này, đúng là rất xứng làm chó!
Trần Minh cuối cùng cũng ngậm răng vào cạp quần tất của Huyền My, dùng sức một cách chật vật để kéo nó xuống, một lần nữa, mũi và miệng hắn lại cọ qua mông đít của Huyền My, cu của hắn bắt đầu cứng lên vì kích thích. Sau khi đã cởi được quần tất, Huyền My ngồi lên bàn làm việc, một chân đặt lên vai Trần Minh, chân kia đưa vào miệng hắn. Tên nô lệ ngoan ngoãn lè lưỡi liếm mút những ngón chân xinh đẹp của nàng.
Bàn chân của Huyền My thật đẹp đẽ và mềm mại, không hề có chút da chết hay vết chai sần nào, đúng là chân của một tiểu thư đài các.
Mặc dù chân của Huyền My có chút mùi mồ hôi chua chua mặn mặn nhưng Trần Minh không hề cảm thấy ghê sợ như hắn tưởng tượng. Ngược lại, hắn còn thấy hưng phấn khi được liếm mùi vị này. Hắn mạnh bạo há miệng ngậm lấy các ngón chân của nàng, mút chùn chụt trong cơn háo hức say mê. Chiếc lưỡi ướt át của Trần Minh trước đây chỉ dùng để hôn hít người vợ của mình, không ngờ giờ đây lại dùng để phục vụ bàn chân của cô chủ.
Huyền My cảm thấy rất dễ chịu khi bàn chân của mình được chiếc lưỡi của Trần Minh chăm sóc. Tuy thế, nàng vẫn cố tình chê bai:
- Đúng là đồ vô dụng, mày liếm chân tao không tốt bằng một nửa so với con chó cũ của tao từng làm, chẳng lẽ mày không bằng một con chó thật? Trần Minh sợ hãi, dập đầu van xin:
- Cô chủ xin tha thứ, con hứa sẽ tập luyện dần dần để cải thiện kỹ năng ạ?
Huyền My mỉm cười hài lòng: - Được rồi, hôm nay mới là ngày đầu mà, mày có thái độ cầu thị như thế là rất tốt. Giờ mày có thể về, hãy dùng lưỡi hôn vợ mày thật nhiều để luyện tập liếm chân tao cho tốt nhé, haha.
Tối hôm đó, khi đã trở về nhà và nằm trên giường, Trần Minh vẫn nhớ lại những cảnh tượng lúc chiều khi hắn nhục nhã chui háng, liếm chân Huyền My, thậm chí lại còn đưa mũi hít ngửi mùi mông đít của nàng nữa. Hắn cảm thấy vừa nhục nhã lại vừa phấn khích, cảm thấy sai trai khi bị hạ nhục như một con chó mà vẫn cương lên được. Trần Minh tự nhủ dù sao Huyền My cũng là một tiểu thư cành vàng lá ngọc, học thức và vô cùng xinh đẹp, trẻ trung. Được trở thành nô lệ hầu hạ nàng thì cũng còn tốt hơn bị đuổi việc.
Tự an ủi bản thân như thế, hắn lén chui vào trong nhà tắm, lôi con cu đang cứng ngắc của mình ra để thủ dâm, trong đầu nhớ lại khoảnh khắc hắn hít ngửi cặp mông mềm mại của Huyền My.
Mặc dù còn rất trẻ, mới 25 tuổi nhưng Huyền My đã làm tổng giám đốc, không khỏi khiến các nhân sự nhiều tuổi trong tập đoàn không phục. Vì thế nàng rất cứng rắn, ngay từ khi tiếp quản ghế chủ tịch đã xây dựng một luật lệ vô cùng khắc nghiệt, nhiều lần trừng phạt các nhân viên không hoàn thành nhiệm vụ để thiết lập quyền uy. Có lần, một trưởng phòng không hoàn thành nhiệm vụ, bị Huyền My mắng là đồ vô dụng và bị phạt phải làm công việc cọ toilet trong một tháng. Một lần khác, một nhân viên làm sai số liệu, bị Huyền My trừng phạt bằng cách mỗi ngày quỳ dưới đất, lấy lưng làm ghế cho nàng ngồi, liên tiếp như thế trong 1 tuần, cậu nhân viên đó vì quá nhục nhã nên đã bỏ việc. Kết quả là không ai trong công ty là không kính sợ uy quyền của nữ tổng giám đốc.
Hôm nay, đến lượt Trần Minh bị gọi vào phòng Tổng giám đốc. Mặc dù là giám đốc kinh doanh nhưng suốt 3 tháng nay, doanh số của Minh đều tụt giảm thê thảm.
Huyền My đọc báo cáo kinh doanh, ném vào mặt Minh, rồi còn vung tay tặng cho hắn một cái tát, miệng quát: "Đúng là rác rưởi!". Minh năm nay cũng đã 45 tuổi, còn hơn Huyền My đến hai chục tuổi, vậy mà lại bị cô gái đáng tuổi con mình tát, bị chửi là "rác rưởi", trong lòng vừa giận vừa thẹn.
- Anh chính thức bị sa thải, thu dọn đồ đạc rồi cút khỏi đây đi - Huyền My nói lạnh lùng
Minh nghe mình bị sa thải thì như rụng rời tay chân. Hắn đã phải cố gắng phấn đấu, làm việc chăm chỉ hơn 10 năm ở công ty này mới có thể leo lên chức trưởng phòng, chẳng lẽ đến giờ lại mất hết. Chưa kể giờ đã U50, nếu Minh bị sa thải thì biết tìm việc mới ở đâu, liệu có công ty nào nhận một nhân sự già như hắn. Không, Minh không thể để bị đuổi việc được. Dù thế nào hắn cũng phải nhẫn nhịn để bám lấy công việc này.
- Tổng giám đốc, tôi xin chị, chị cho tôi thêm một cơ hội nữa...
Huyền My cười nhạt: - Anh đang cầu xin tôi hả? Trông anh có giống đang cầu xin không?
Trần Minh nghe thấy thế, lập tức quỳ gối xuống sàn, trông thật là nhục nhã, nhưng anh ta chưa biết rằng sau này còn phải trải qua những điều tủi nhục hơn việc quỳ gối nhiều.
- Cầu xin tổng giám đốc cho tôi một cơ hội ạ! Nhìn thấy gã nhân viên kỳ cựu phải quỳ lạy van xin mình, phủ phục dưới mặt đất như một con chó đang ở dưới chân chủ, trong lòng Huyền My bất giác cảm thấy hưng phấn. Một ý nghĩ bỗng lóe lên trong đầu nàng. Huyền My ngồi vắt chéo chân, để lộ cặp chân dài miên man tuyệt đẹp của mình, rồi lạnh lùng nói:
- Được rồi, tôi sẽ cho anh một cơ hội, anh có thể ở lại công ty và vẫn giữ chức trưởng phòng kinh doanh, thậm chí... từ giờ trở đi anh không còn phải chịu áp lực doanh số, vẫn có thể nhận lương thưởng đều đều... chỉ cần...
- Chỉ cần phải làm gì ạ? - Minh nghe thế thì như mở cờ trong bụng, vội hỏi - tổng giám đốc muốn tôi làm gì tôi cũng làm ạ - Làm chó, tôi muốn anh làm chó, anh có làm được không?
Minh chưng hửng, nhất thời không thể hiểu được điều vừa nghe thấy. Không thể ngờ cô gái trẻ trung xinh đẹp trước mặt mình lại có thể nói ra điều như vậy.
Huyền My nhếch miệng cười khinh bỉ, nói tiếp: - Đã tồn tại trong một công ty và nhận lương từ công ty, thì người đó ít nhiều phải có một giá trị gì đó. Anh đã kém cỏi trong công việc bán hàng như vậy thì chỉ còn cách làm một con chó mua vui cho tôi thôi, giá trị của anh chỉ có thể được như thế mà. Haizz, thế mà nói rằng sẵn sàng làm mọi điều theo ý tôi. Anh có thể đi về được rồi, nhớ thu dọn đồ đạc và từ ngày mai không phải đến công ty nữa.
Trần Minh biết mình không còn cách nào khác. Hắn không thể để mình bị sa thải được, đành gục đầu ưng thuận:
- Tôi là chó. Tôi là chó của Tổng giám đốc, xin Tổng giám đốc hãy cho tôi được làm con chó của chị. Huyền My cười đắc thắng trước sự gục ngã quy thuận của Trần Minh. Trong công ty này không ai có thể trái lại ý muốn của nàng, nàng chính là nữ hoàng ở đây. Nàng nhẹ nhàng đứng dậy khỏi chỗ ngồi, bước ra giữa phòng rồi nói:
- Vậy từ giờ tôi sẽ gọi anh là Milu nhé, như tên của con chó hồi nhỏ của tôi. Milu, lại đây!
Trần Minh ủ rũ đứng dậy định bước tới, Huyền My bèn nói: - Milu, mày có thể đứng dậy được à? Chó có thể đi bằng hai chân như người sao?
Minh choáng váng vì liên tục bị hạ nhục bởi cô chủ xinh đẹp nhưng giờ đây hắn đâu còn giữ được nhân phẩm của mình nữa. Hắn ngoan ngoãn quỳ xuống, chống 2 tay xuống đất, bò trong tư thế 4 chân về phía Huyền My.
- Giờ hãy chứng tỏ sự trung thành của mày với chủ đi. Chui qua háng tao, rồi từ nay tao sẽ chính thức nhận mày làm chó cưng Thấy Minh hơi ngập ngừng, Huyền My tiếp tục cao ngạo thúc giục, nàng đứng tách rộng 2 chân, ra lệnh: "Nào, chui qua đi!"
Trần Minh hơi ngẩng đầu lên, nhìn vào khoảng trống giữa đôi chân mịn màng, thon thả, dài miên man của Huyền My. Hắn nhớ trước đây khi nhìn thấy cặp đùi của nữ tổng giám đốc, hắn đã không biết bao lần tưởng tượng ra viễn cảnh đồi bại, được sờ mó vào cặp đùi đó của nàng. Vậy mà giờ đây, hắn phải cúi đầu chui qua cặp đùi đó sao? Đúng là cuộc đời trớ trêu.
Trần Minh biết chỉ cần hắn cam chịu chui qua chân Huyền My thì đã chính thức thừa nhận số phận thấp hèn của mình, sẽ vĩnh viễn sống dưới háng của nữ tổng giám đốc, không còn có cơ hội ngóc đầu lên nổi. - Mau lên! - Huyền My quát
Rốt cuộc, Minh không dám làm trái. Hắn cúi đầu, chậm rãi bò đến. với cảm giác nhục nhã không gì sánh được, Minh bắt đầu chui háng Huyền My, trong lòng dâng lên nỗi tủi hổ, Minh vừa chui vừa bật khóc.
Huyền My không thèm để ý đến những giọt nước mắt tủi nhục của Minh. Nàng chỉ cảm thấy thống khoái khi một gã đàn ông hơn mình 2 chục tuổi giờ đây phải ngoan ngoãn cúi đầu chui háng mình như một con chó. Nàng vỗ vỗ đầu Trần Minh, khen: - Ngoan lắm Milu. Từ giờ mày chính thức là chó của tao rồi đấy. Mày chẳng cần phải đổ công sức làm việc nữa, chỉ cần mỗi ngày ngoan ngoãn ở dưới chân tao như thế này là được nhận đủ lương rồi, hahaha.
- Dạ dạ, tôi...à không, con sẽ cố gắng hết sức làm vui lòng cô chủ ạ - Minh ngoan ngoãn đáp lời
Huyền My đang nghĩ xem sẽ vui đùa với con chó già này như thế nào. Nàng bèn dùng mũi giày, nâng cằm của Minh lên, để nó ngước lên nhìn vào chủ nhân. - Milu biết không, con chó cũ của tao thích nhất là chân của cô chủ đấy. Mỗi khi tao về đến nhà, cởi giày ra là nó đã sấn đến để liếm chân tao rồi. Còn mày thì sao nhỉ?
- Dạ, xin cô chủ cho phép Milu được liếm chân người ạ!
- Được, cô đây rất hào phóng với chó ngoan của cô. Liếm đi! Trần Minh đưa tay định tháo chiếc giày cao gót của chủ nhân, không ngờ lại bị chủ đá cho một phát vào người:
- Ai cho phép mày dùng tay! Dùng mồm đi, đồ chó ngu!
Trần Minh sợ hãi, vội đưa miệng cắn vào gót giày của Huyền My, dùng lực kéo để tháo giày ra cho cô chủ. Hôm nay Huyền My mặc quần tất. Nàng đưa chân áp vào mũi Trần Minh, bắt hắn hít ngửi mùi mồ hôi chân thấm qua lớp tất mỏng.
- Cởi tất ra cho tao - nàng ra lệnh
Nhưng loại tất mà Huyền My đang mặc là dạng quần tất. Trần Minh muốn cởi được thì phải rúc vào phía sau nàng. Huyền My lại khẽ tách hai chân ra. Trần Minh hiểu ý, chui đầu vào háng nàng lần nữa, luồn ra phía sau. Hắn áp mặt vào mông cô chủ. Mùi cơ thể của Huyền My đột nhiên khiến Minh bị kích thích, mặc dù hắn biết mình đang phải làm một hành động nhục nhã, bẩn thỉu., nhưng hắn không kìm lòng được, đưa mũi hít thật sâu mùi mông đít của Huyền My. Huyền My đã để ý đến hành động này của Trần Minh. Nàng bật cười, chế giễu:
- Xem ra mày rất thích được rúc đầu vào háng, vào đít tao, thích làm những công việc hèn hạ như này, đúng là rất xứng làm chó!
Trần Minh cuối cùng cũng ngậm răng vào cạp quần tất của Huyền My, dùng sức một cách chật vật để kéo nó xuống, một lần nữa, mũi và miệng hắn lại cọ qua mông đít của Huyền My, cu của hắn bắt đầu cứng lên vì kích thích. Sau khi đã cởi được quần tất, Huyền My ngồi lên bàn làm việc, một chân đặt lên vai Trần Minh, chân kia đưa vào miệng hắn. Tên nô lệ ngoan ngoãn lè lưỡi liếm mút những ngón chân xinh đẹp của nàng.
Bàn chân của Huyền My thật đẹp đẽ và mềm mại, không hề có chút da chết hay vết chai sần nào, đúng là chân của một tiểu thư đài các.
Mặc dù chân của Huyền My có chút mùi mồ hôi chua chua mặn mặn nhưng Trần Minh không hề cảm thấy ghê sợ như hắn tưởng tượng. Ngược lại, hắn còn thấy hưng phấn khi được liếm mùi vị này. Hắn mạnh bạo há miệng ngậm lấy các ngón chân của nàng, mút chùn chụt trong cơn háo hức say mê. Chiếc lưỡi ướt át của Trần Minh trước đây chỉ dùng để hôn hít người vợ của mình, không ngờ giờ đây lại dùng để phục vụ bàn chân của cô chủ.
Huyền My cảm thấy rất dễ chịu khi bàn chân của mình được chiếc lưỡi của Trần Minh chăm sóc. Tuy thế, nàng vẫn cố tình chê bai:
- Đúng là đồ vô dụng, mày liếm chân tao không tốt bằng một nửa so với con chó cũ của tao từng làm, chẳng lẽ mày không bằng một con chó thật? Trần Minh sợ hãi, dập đầu van xin:
- Cô chủ xin tha thứ, con hứa sẽ tập luyện dần dần để cải thiện kỹ năng ạ?
Huyền My mỉm cười hài lòng: - Được rồi, hôm nay mới là ngày đầu mà, mày có thái độ cầu thị như thế là rất tốt. Giờ mày có thể về, hãy dùng lưỡi hôn vợ mày thật nhiều để luyện tập liếm chân tao cho tốt nhé, haha.
Tối hôm đó, khi đã trở về nhà và nằm trên giường, Trần Minh vẫn nhớ lại những cảnh tượng lúc chiều khi hắn nhục nhã chui háng, liếm chân Huyền My, thậm chí lại còn đưa mũi hít ngửi mùi mông đít của nàng nữa. Hắn cảm thấy vừa nhục nhã lại vừa phấn khích, cảm thấy sai trai khi bị hạ nhục như một con chó mà vẫn cương lên được. Trần Minh tự nhủ dù sao Huyền My cũng là một tiểu thư cành vàng lá ngọc, học thức và vô cùng xinh đẹp, trẻ trung. Được trở thành nô lệ hầu hạ nàng thì cũng còn tốt hơn bị đuổi việc.
Tự an ủi bản thân như thế, hắn lén chui vào trong nhà tắm, lôi con cu đang cứng ngắc của mình ra để thủ dâm, trong đầu nhớ lại khoảnh khắc hắn hít ngửi cặp mông mềm mại của Huyền My.
Hay