Truyện Femdom – Sếp làm nô lệ cho nhân viên – Chương 04

Mở cửa phòng nàng, Hà thấy Linh đang đứng ngoài ban công ngắm thiên hạ trên phố. Nàng mặc một chiếc áo dài màu xanh nhạt, quần trắng (nàng luôn luôn mặc quần trắng !). Dáng nàng thon thả, từng cơn gió nhẹ buổi sáng thổi bay tà áo sau làm hiện rõ đôi mông tròn lẵn với chiếc quần lót ẩn hiện dưới lớp vải mỏng tang. Cặp chân nàng thuôn dài, mờ ảo. Nàng quay lưng về cửa phòng, hai tay chống trên ban công, người hơi khom khom, mông chổng nhẹ. Chàng giám đốc mê mẩn thèm thuồng. Hay là sáng hôm nay, trước khi tạm biệt Hà nội, nữ hoàng Thùy Linh muốn thưởng cho chàng vì sự hầu hạ chu đáo những ngày qua – Hà thoáng nghĩ trong đầu. Anh đóng nhẹ cửa phòng, mon men ra cửa mở ra ban công rồi quỳ xuống. Hà bò nhè nhẹ về phía mông Linh như một con chó đang chờ chủ cho chút thức ăn thừa. Linh thừa biết nhưng giả vờ không biết. Hà bò sát đến gót chân nàng thì nhẹ nhàng hôn vào gấu quần dài chạm gót. Anh hít từ từ mùi thơm của xà phòng khi tối Hà giặt quần cho nàng, mùi thơm trộn lẫn với mùi da thịt làm Hà mê đắm. Chàng nâng vạt áo dài, chui đầu vào, hít dần lên ống quần, hai ống phía sau lưng Linh. Nàng cúi thêm xuống một chút. Mông Linh chổng lên thêm một chút. Hà hiểu ý nàng, chàng vô cùng sung sướng. Anh đã được nàng ban thưởng. Oi, tuyệt làm sao ! Hà là chàng trai hạnh phúc nhất trần đời ! Anh từ từ chạm nhẹ làn môi vào mông trái, ngay vết gân quần lót mà hít. Mông nàng thơm quá ! Hà hít dần theo vết hằn, lên phía trên rồi chuyển sang mông phải rồi xuống dần đến đít. Hà ngừng lại, hít thật sâu rồi úp mặt vào đít Linh. Chàng giám đốc hít lấy hít để trong khi Linh vẫn thản nhiên ngắm cảnh. Nàng còn chổng thêm mông cho cao hơn, dang hai chân cho háng rộng thêm. Hít chán hít chê, Hà le lưỡi liếm vào quần trắng, liếm theo những vị trí nàng đã hít. Linh cười khúc khích khi chàng dục mặt vào mông. Hà say sưa như sợ ai dành phần. Chàng từ từ chui đầu qua háng Linh, đến phía trước. Đầu chàng đã lọt thỏm trong háng Linh. Chui qua khỏi háng nàng, Hà từ từ quay mặt lại. Chàng ngụp lặn trong vạt áo dài trước, ụp mặt vào háng Linh mà hôn hít. Linh tinh nghịch chổng thêm mông cho cao hơn làm cho mặt Hà không ụp trọn được vào háng. Hà phải ngước mặt lên mới chạm được vào vị trí của ln nàng qua hai lớp quần. Nàng nghịch thêm một chút, thỉnh thoảng lại ưỡn háng tới một chút cho mặt được ụp trọn, rồi lại chổng ra cho Hà với mặt theo; khi thì dang háng rộng thêm, khi thì khép hai đùi lại. Chàng nô lệ có tên là Hà, giám đốc công ty, loay hoay trong tam giác thần tiên giữa hai đùi nàng nhân viên của mình, cho dù chỉ bên ngoài hai lớp quần. Hình như có mấy chàng trai hay đàn ông các phòng bên cạnh đang mở cửa sổ nhìn qua thèm thuồng. Hình như nàng đang sung sướng nên im lặng, lắc mông qua lại, không còn cười nữa mà cúi đầu gác tay trên bàn công, nhìn giám đốc của mình đang say sưa quỳ và hít. Sau đó Hà liếm quần mà tưởng tượng như đang liếm ln nàng. Hà ngửa mặt lết ra sau rồi tới trước, thỏa thuê ngụp lặn. Chừng tiếng đồng hồ trôi qua, Linh lên tiếng :



    Làm nhàu và ướt quần em hết rồi anh ơi – Linh nũng nịu, lấy hai tay xách hai tay kéo đầu Hà ra khỏi háng – làm sao em đi máy bay với chiếc quần này ?

    Dạ …….. xin nữ hoàng tha tội – Hà như tỉnh cơn mê, mọp đầu sát chân Linh – xin nữ hoàng cho phép nô lệ thay quần cho nữ hoàng.



    Thay quần ? – nàng hỏi lại ra điều ngạc nhiên – hôm nay anh đòi hỏi dữ ta – nàng cười khúc khích.



    Linh quay đầu, bước đi vào phòng. Hà bò theo đến va li lấy ra một chiếc quần trắng khác, chuẩn bị úp mặt vào thì nàng lên tiếng:



      Nè, không được liếm đáy quần nữa nhen – Linh thỏ thẻ – ướt hết thì còn quần đâu cho em mặc.

      Dạ …. Tuân …. Lệnh



      Hà hôn hít rồi đội quần trắng lên đầu. Anh lết hai gối lại trước mặt Linh, run run hai tay nâng vạt áo dài trước, chui đầu vào háng tháo hàng nút bên hông Linh. Tay chàng run quá mở không được. Nàng cầm tai Hà nhéo mạnh, cười vang cả phòng. Nàng nhéo đến khi Hà mở được nút mới thôi. Hà tuột nhẹ nhàng chiếc quần dài xuống, rồi cúi đầu chui vào háng Linh để cho đáy quần trùm hẳn lên đầu. Ngước mặt lên, Hà mê đắm nhìn vào háng Linh chỉ còn chiếc quần lót màu trắng ngà. Anh hít lấy hít để mùi thơm ngai ngái. Hà muốn le lưỡi liếm quần lót nhưng không dám. Thấy chàng chần chừ không mặc quần cho mình, Linh như hiểu ý liền nói:



        Giám đốc muốn gì vậy ?



        Tâu nữ hoàng – Hà run run – cho phép nô lệ được liếm vào chiếc quần lót nơi thần tiên của nữ hoàng.

        Nơi thần tiên – nàng cười khúc khích – ngoan ngõan đi rồi về nhà ta ban phát cho – giọng Linh nghiêm lại như nữ hoàng thực thụ.



        Hà ngoan ngoãn lấy chiếc quần sạch xuống khỏi đầu, nâng niu mặc vào cho Linh. Cài nút xong, Hà còn luyến tiếc đưa khuôn mặt mình vào gần sát háng nàng để hít thêm một chút. Linh cười tủm tỉm, ra lệnh lên đường ra sân bay.



        Làm thủ tục xong, Linh ngồi uống nước tại quầy căn tin trong khi Hà quỳ mọp xoa bóp bàn chân cho nàng. Xong nàng bắt Hà quỳ gối sau lưng, nâng vạt áo đội lên đầu, không để chạm đất dơ áo nàng. Trước bao cặp mắt của thiên hạ, Linh nhổm mông cho Hà chui đầu vào làm ghế cho nàng ngồi. Cho đến giờ lên máy bay, chàng giám đốc sung sướng cõng Linh trên cổ đến tận ghế ngồi. Suốt chuyến bay, Hà không được phép ngồi trên ghế ngang hàng với Linh. Anh quỳ dưới chân Linh, cởi giày cho nàng, rồi cúi đầu sát đất cho nàng gác chân lên mái đầu, lên cổ lên lưng. Khi đó Hà phải chui hẳn vào đít ghế. Linh dựa ngửa người trên ghế, sung sướng tận hưởng sự hầu hạ của xếp mình. Đôi lúc hứng chí, nàng lấy ngón chân kẹp vành tai Hà khi thì kẹp mũi chàng để nhéo. Hà im lặng chịu đau, chàng vô cùng hạnh phúc khi được nữ hoàng Thùy Linh dày vò, hành hạ.



        Máy bay về đến phi trường khoảng xế chiều. Một tuần công tác của giám đốc đã qua. Hà được phục vụ hầu hạ nàng như tôi tớ như nô lệ, đã được làm trâu ngựa cho nàng. Còn gì hạnh phúc bằng

Để lại bình luận của bạn

Vui lòng nhập bình luận của bạn bên dưới.

error: Content is protected !!