Truyện Femdom – Sếp làm nô lệ cho nhân viên – Chương 01
Thùy Linh mới vào làm việc ở công ty đã khiến cho nhiều chàng ao ước. Linh 22 tuổi, độc thân, chưa có người yêu, sống một mình trong một căn hộ nhỏ nhắn nhưng khá sang. Nàng cao ráo, thân hình cân đối, nước da trắng hồng, mũi cao, khuôn mặt trái xoan, đặc biệt đôi mắt đẹp mê hồn với một nụ cười cao sang có phần cao ngạo. Đi làm nàng thường mặc áo dài, khi thì trắng, có lúc hồng, xanh, tím … nhưng luôn mặc quần trắng. Linh biết nhiều chàng trai, kể cả những ông trung niên trong công ty, đặc biệt là giám đốc Hà, hay nhìn lén theo sau bước chân nàng. Nàng không biết họ nghĩ gì nhưng ánh mắt thì đầy vẻ van lơn, cầu khẩn. Linh cũng khá tinh nghịch. Nàng thường hay vén vạt áo dài sau lên cao mỗi khi họ nhìn theo những bước chân nàng. Nàng thường hay giả vờ nhờ vả họ, lúc thì làm giùm em cái này lúc thì giúp em cái khác. Họ lấy làm hạnh phúc được làm cho nàng vui. Dần dần Linh nhận thấy họ tranh nhau được phục vụ nàng, và thế là tha hồ sai phái họ, nàng coi như đó là chuyện đương nhiên.
Hà hay nhìn lén vào gót chân nàng, vào làn mông ẩn hiện sau vạt sau áo dài và thường bị Linh bắt gặp. Khi đó, ông giám đốc đầy quyền uy vội cúi mặt xuống như cầu xin Linh tha lỗi. Nàng mỉm cưới kiêu hãnh bước đi. Hà nhìn theo đầy ngưỡng mộ. Giám đốc ao ước được quỳ xuống dưới gót chân Linh, được nàng ban cho ân huệ phục vụ nàng . Có một chuyến công tác xa sắp đến, Hà sắp đặt trong đầu rằng sẽ được Linh chiếu cố đến. Hà goi Linh lên phòng bảo:
Hà hay nhìn lén vào gót chân nàng, vào làn mông ẩn hiện sau vạt sau áo dài và thường bị Linh bắt gặp. Khi đó, ông giám đốc đầy quyền uy vội cúi mặt xuống như cầu xin Linh tha lỗi. Nàng mỉm cưới kiêu hãnh bước đi. Hà nhìn theo đầy ngưỡng mộ. Giám đốc ao ước được quỳ xuống dưới gót chân Linh, được nàng ban cho ân huệ phục vụ nàng . Có một chuyến công tác xa sắp đến, Hà sắp đặt trong đầu rằng sẽ được Linh chiếu cố đến. Hà goi Linh lên phòng bảo:
-
Em chuẩn bị đi công tác với anh, đi Hà nội, em đã đi máy bay lần nào chưa?
Dạ chưa, Linh đáp. Anh sẽ cho em thấy các cô tiếp viên hàng không không đẹp và kiêu sa bằng em đâu.
Hà cho xe con đến tận nhà đón nàng. Nàng mặc một chiếc áo dài mỏng màu hồng nhạt, quần trắng tinh, Hà nhìn lén vào làn vải mỏng tang ẩn hiện chiếc quần lót khi anh cúi thấp xuống xách vali cho nàng. Hà ao ước chuyến đi này anh cầu xin Linh cho anh được úp mặt vào nơi thần tiên đó.
Tại bữa ăn trưa tại sân bay trước khi lên máy bay, khi ngồi uống nước sau bữa ăn, Hà nói với giọng run run:
Chuyến đi này đừng coi anh là giám đốc, Linh nhé Vậy em coi anh là gì ? nàng hỏi lại, mỉm cười đầy ngụ ý.
Hãy cho phép anh được làm nô lệ cho em – Hà nhìn Linh đầy van xin, giọng anh run hẳn đi.
Làm nô lệ cho em – Linh cười khúc khích – sao anh run giọng thế ? Đúng, em là nữ hoàng, anh là nô lệ, là tôi tớ, xin được hầu hạ nữ hoàng – giọng Hà càng run hơn. Nói xong Hà đứng lên khỏi bàn, đến trước mặt Linh, từ từ quỳ xuống, chống hai tay dưới đất, ngước nhìn nàng run rẩy.
Không giật mình, không bất ngờ, Linh thản nhiên cầm ly nứơc cam lên uống, nhìn mọi người xung quanh đang ngạc nhiên nhìn họ. Mỉm cười nhìn Hà quỳ mọp dưới chân, nàng hỏi
-
Tại sao anh lại muốn làm nô lệ cho em ?
Dạ thưa – Hà đã đổi cách xưng hô trong tiếng Linh cười khúc khích – vì em là người con gái tuyệt đẹp mà kiêu sa, phải được tôn thờ như nữ hoàng, phải được đàn ông hầu hạ phục dịch. Dạ thưa nữ hoàng, kẻ nô lệ này xin được hầu hạ nữ hoàng chu đáo và đó là niềm vinh hạnh cho kẻ tôi tớ này – Hà run lẩy bẩy, cúi sát đầu dưới chân nàng. Thế anh biết làm những gì – Linh hỏi to, cố ý cho mọi người xung quanh đều nghe.
Muôn tâu nữ hoàng, kẻ tôi tớ này xin làm tất cả mọi điều nữ hoàng sai bảo – Hà lết hai đầu gối lại gần, cúi mọp đầu sát chân Linh – kính mong nữ hoàng phê chuẩn.
Ta sẽ xem xét – Linh mỉm cười đổi cách xưng hô, gác chân chữ ngũ, cầm ly nước cam uống một ngụm, nhìn Hà run rẩy dưới chân mình. Những giọt nước từ đáy ly nhễu xuống đầu Hà.
Nàng định nói tiếp nhưng tiếng loa nhắc hành khách vào vị trí. Linh vén vạt áo dài đứng dậy, thản nhiên bước qua đầu Hà, ngẩng mặt đi thẳng. Hà hạnh phúc đứng dậy, lẽo đẽo theo sau. Anh biết rằng đã được nữ hoàng đồng ý