Truyện Femdom – Cô giáo của tôi hay Truyện đời thằng Duy Nguyễn (tập 9)

Ngồi đối diện với cô Ngọc Ánh trong phòng khách.Cả Duy và Vi đều chỉ biết cắm đầu nhìn xuống chân.Một không khí im ắng nặng nề bao trùm ba người.
_ Hai đứa giải thích cho mẹ đi – cô Ngọc Ánh khoanh tay trước ngực, nhìn nghiêm nghị
Thấy Duy không nói được gì, cô Ngọc Ánh quay sang nhìn Vi.
_ Con có gì để nói không Vi? Sao con lại bắt ép Duy làm những điều kinh khủng như thế
_ Con không bắt ép- Vi nói – là nó tự nguyện.Nó tự nguyện muốn được làm nô lệ cho con, nghe con sai bảo.Không tin mẹ cứ hỏi nó đi
Cô Ngọc Ánh lại quay sang nhìn Duy.Duy biết đén lúc này thì nó phải lên tiếng thôi.
_ Dạ đúng đó cô, Vi nói không sai đâu, là lỗi do con, con..tự nguyện xin làm nô lệ cho Vi chứ Vi không có ép buộc con gì cả
_ Nhưng tại sao? Tại sao con lại muốn làm thế?
_ Vì… – Duy ấp úng
Vì nó bị biến thái chứ sao – Vi cướp lời khi thấy Duy ngập ngừng không định nói – Nó bị chứng khổ dâm, thích làm nô lệ, làm chó cho người khác đánh đập, hành hạ.Càng bị đánh đau, càng bị nhục nhã thì nó càng sướng.Con chỉ giúp nó toại nguyện thôi _Hả? Là bệnh khổ dâm sao? Có thật không Duy – cô Ngọc Ánh kinh ngạc Dạ… – Duy lí nhí
_ Mẹ có còn nhớ lần đầu tiên nó đến học thêm nhà mình không? – Vi lại tiếp tục – lúc mẹ ngủ quên trên ghế, con đã băt quả tang nó đang lén ngửi mông đít mẹ.Có đúng thế không nào Duy? Mày hãy nói đi không mẹ lại nghĩ tao đổ điêu cho mày
_ Con xin lỗi cô – Duy bất ngờ quỳ xuống trước cô Ngọc Ánh - đúng là con đã lén ngửi mông đít cô.Vi nói không có gì sai về con hết.Con bị khổ dâm.Con thích hôn mông đít phụ nữ.Thích làm nô lệ hầu hạ nữ.Làm chó làm ngựa để cho họ đánh đập, sai bảo.Con tìm được cực khoái trong những khoảnh khắc đó.Vi không làm gì sai hết, Vi là đang ban ơn cho con
_ Trời ơi! Duy, con làm cô thất vọng quá – cô Ngọc Ánh lắc đầu nhìn nó
_ Con xin cô! - Duy đánh bài liều – cô đã biết bí mật của con rồi, cô thương con thì cô cho con toại nguyện đi cô.Cô cho con được làm thằng nô lệ hầu hạ cho cô và Vi.Con sẽ làm cô không thất vọng.Con sẽ làm theo mọi điều cô nói..
Con còn dám xin cô điều đó hả? Cô làm sao có thể… Thôi mà mẹ, mẹ nên suy nghĩ đơn giản chút.Đó là nó cầu xin được hầu hạ mẹ con mình mà.Mẹ hãy cho nó được toại nguyện đi – Vi chen vào
_ Vi! Sao con có thể đối xử với Duy như thế được cho dù nó có van xin con
Tại sao lại không được chứ! Lũ đàn ông trên đời này xứng đáng bị như vậy.Chúng nó là một lũ chó bẩn thỉu chỉ đáng ăn cứt cho phụ nữ.Thằng này chính là đại diện tiêu biểu cho sự hèn mạt của chúng nó – Vi chỉ vào Duy, giọng nói bỗng trở nên gay gắt, ai oán. Con không được nghĩ vậy
_ Tại sao lại không – Vi đứng bật dậy, giọng nói trở nên kích động – lũ đàn ông có gì tốt mà mẹ còn bảo vệ.Mẹ không nhớ hắn ta đã đối xử với mẹ thế nào sao?
Con im ngay! – cô Ngọc Ánh vùng dậy, vung một tát bất ngờ vào má của Vi. Vi lập tức im bặt.Cả căn phòng cũng im bặt theo. Mẹ…mẹ xin lỗi, mẹ không định – Cô Ngọc Ánh đến gần Vi
Vi hai tay ôm má, nhìn mẹ nó trừng trừng.Cô bé gạt tay cô Ngọc Ánh ra, chạy về phòng đóng sầm cửa lại với hai đôi mắt nhạt nhòa nước.
Đến lượt cô Ngọc Ánh khóc.Cô lặng lặng bước ra cửa.
_ Cô đi đâu đó – Duy cất tiếng gọi nhưng cô chẳng còn nghe được tiếng gì nữa.Cô mở cửa bước ra ngoài rồi cũng đóng sầm cánh cửa nhà trước mặt Duy.
Diễn biến của sự kiện vừa rồi quá nhanh khiến Duy chưa kịp hiểu gì.Nó thấy tội lỗi ghê gớm.Nó nghĩ chính nó là nguyên nhân gây ra mối bất hòa của mẹ con cô Ngọc Ánh.Có lẽ nó nên ra đi.
Nghĩ vậy, Duy đi thu dọn nhà cửa sạch sẽ.Trong lòng buồn bã, ủ dột.Bước vào toilet, đống phân của Vi ỉa ra vẫn còn đó.Nó nhìn cái đống đó trừng trừng, tự trách bản thân phải chi nó đừng dùng dằng kéo dài thời gian lúc Vi bắt nó ăn thì có thể cô Ngọc Ánh đã không bắt gặp cảnh này, bí mật của nó không bị lộ và mẹ con cô Ngọc Ánh vẫn hòa thuận.Rồi chả hiểu nghĩ gì, Duy quỳ sụp người xuống cạnh đống phân.Nó hít một hơi lấy tinh thần rồi dục mặt vào đống phân, cầm từng cục cho vào mồm ăn ngấu nghiến.Mùi vị thật kinh tởm.Nó nôn ọe ra.Nước mắt nước mũi dàn dụa.Nhưng nôn ra, nó lại ăn lại.Cứ nôn rồi lại ăn.Chẳng mấy chốc nó đã giải quyết sạch đống phân của Vi mà không cần một sự thúc ép nào nữa.Duy đứng dậy đi tắm rửa sạch sẽ, rồi nó về phòng chuẩn bị thu dọn đồ đạc.Trước khi ra đi, nó qua gõ cửa phòng Vi nhưng cô nàng không thèm trả lời.Nó đành quỳ xuống trước cửa lạy Vi thay cho lời xin lỗi vừa lời tạm biệt.
Duy định để lại cho cô Ngọc Ánh một lá thư trước khi bỏ đi.Nhưng nghĩ thế nào, nó quyết định ở lại đợi cô về để gặp cô lần cuối.Nó muốn chắc chắn là cô ổn.
Nó đợi đến tận tối mịt, cô Ngọc Ánh mới trở về.Cô mở cửa rất mạnh, bước chân cô đi lảo đảo như đứa trẻ mới tập đi.Duy vội vàng ra đỡ cô và thấy ngườ cô nồng nặc mùi rượu, mấy chiếc cúc áo ngực bung ra lộ cả áo lót ngực.Nhìn cô thật buông thả chẳng giống với hình ảnh một giáo viên gì cả.Hi vọng không phụ huynh hay người quen nào bắt gặp cô.
_ Cô có sao không cô? Sao cô lại uống say vậy nè – Duy vừa hỏi vừa đặt cô ngồi xuống ghế
Cô ngước lên nhìn Duy, hai má cô ửng hồng vì rượu, cô nhìn nó, cười:
_ Duy, lại đây cởi giày ra cho cô
Duy im lặng làm theo.Nó khéo léo tháo đôi giày cao gót khỏi chân cô.
_ Hãy mát-xa chân cho cô đi
Duy cũng làm theo mà không phản ứng gì
_ Mát-xa bằng mồm mày đó – bất ngờ cô Ngọc Ánh đổi giọng với Duy khiến nó không khỏi giật mình – nghe thấy không hả, dùng mồm mày mút chân tao đi
Duy sợ quá, không biết chuyện gì đang xảy ra.Nó không tin vào những gì tai nó nghe thấy và mắt nó đang nhìn.Cô Ngọc Ánh vụt đứng dậy, cô với lấy chiếc chổi phất trần ở gần đó:
_ Đồ chó, mày muốn làm nô lệ lắm cơ mà, sao mày không hầu hạ tao đi – nói rồi cô dùng chổi vụt vào người nó tới tấp
Cô Ngọc Ánh túm đầu Duy ấn vào háng rồi dùng hai chân kẹp chặt đầu nó lại.Rồi cô vụt tới tấp vào mông đít Duy.Với sức khỏe của Duy, không khó gì để chống lại một phụ nữ yếu đuối đang say mềm, nhưng nó không hề chống cự.Cũng không hề hé răng kêu đau lấy một lời.Nó còn đang bị sốc bởi thái độ của cô Ngọc Ánh với nó.Chẳng khác gì thái độ của Vi.Có chuyện gì với cô thế này?
Nghe tiếng ồn, Vi mở cửa chạy ra và cũng không tin nổi vào mắt mình trước những gì đang diễn ra.Cô Ngọc Ánh bắt Duy cởi hết quần áo ra, rồi cô túm tóc nó lôi xềnh xệch vào toilet.Cô đẩy nó ngã ra đấy, lấy đầu gối chặn lên lưng Duy, rồi cô dùng dây trói chặt tay chân nó lại khiến nó không thể cử động gì được.
_ Mày thích làm chó lắm hả? Thế thì hãy tận hưởng đi, đây sẽ là nhà của mày đấy. – cô Ngọc Ánh nói rồi tụt quần ra, cô bắt đầu tiểu lên người nó.Nước tiểu của cô chảy xối xả vào mặt mũi, vào đầu và toàn thân Duy.Nó bị trói không thể cử động gì nên chỉ biết nằm im đó chịu trận.Xong xuôi, cô Ngọc Ánh nhổ một bãi nước bọt một cách khinh bỉ vào mặt Duy rồi bỏ nó nằm đấy, cô đóng cửa toilet và đi về phòng ngủ.
Sáng hôm sau, chính Vi lại là người ra cởi trói và giải thoát cho Duy.Người nó đau ê ẩm vì bị trói suốt một đêm.
_ Hai đứa đâu rồi, ra ăn sáng mau! Hôm nay mẹ vào bếp – giọng cô Ngọc Ánh ngọt ngào vọng ra từ trong bếp.
Duy đi tắm rồi thay quần áo.Nó cùng Vi vào phòng ăn.Cô Ngọc Ánh mỉm cười rất tươi chào đón chúng nó.
_ Nào, hai đứa ngồi vào bàn đi, hôm nay mẹ nấu bún cho hai đứa đó.Ăn nhanh mẹ còn đi dạy.Kìa, Duy, ngồi đi con
Cả Duy và Vi đều cảm thấy khó hiểu.Chúng nó nhìn nhau rồi lại nhìn cô Ngọc Ánh.Dường như tất cả mọi chuyện hôm qua cô đều không nhớ gì hết.Nhưng nếu chuyện cô đánh đập rồi đái lên người Duy hôm qua là do trong lúc say rượu cô không nhớ được, thế thì còn chuyện bắt gặp Vi và Duy, chuyện cãi vã giữa hai mẹ con xảy ra trước khi cô uống say, chẳng lẽ cô cũng quên.
Cả hai đứa ngồi vào bàn ăn, suy nghĩ miên man về chuyện khó hiểu này.Còn cô Ngọc Ánh, vẫn nói cười vui vẻ như thể chưa từng có những chuyện kinh khủng kia xảy ra.
Chiều tối hôm đó, Vi và Duy đi học về, cô Ngọc Ánh đã ở nhà.Cô đang ngồi xem Tv ở phòng khách.
_ Về rồi đó hả, đi nấu cơm đi Duy – cô nói mà chẳng thèm quay ra nhìn Duy.
Duy đi nấu cơm, vẫn không hết băn khoăn vì thái độ lạ lùng đêm qua và sáng nay của cô.
_ Cô ơi, Vi ơi, vào ăn cơm thôi. – Duy vừa sắp bát đũa ra bàn vừa gọi hai mẹ con.
Vi ngồi vào bàn trước.Một lúc sau cô Ngọc Ánh cũng tắt TV và đi vào.Vừa vào đến bếp, cô lẳng lặng đến gần Duy tát cho nó một tát như trời giáng khiến cả Vi cũng phải giật mình rơi bát cơm.
_ Ai cho mày được ngồi chung bàn ăn với mẹ con tao.Mày là gì hả? – cô Ngọc Ánh nhìn nó trừng trừng
_ Dạ dạ.. – Duy ôm mặt hoảng sợ, nó hoang mang không hiểu làm sao.
_ Nó là gì hả Vi, con nói thử xem – cô quay sang hỏi Vi
Là..là..là chó ạ - Vi buột miệng Đúng đó, mày nghe rõ chưa con chó kia.Quỳ xuống dưới gầm bàn đi.
Duy sợ hãi.Nó cun cún làm theo, quỳ xuống chui vào trong gầm bàn ăn.
_ Vì mày dám hỗn, tao phạt mày làm ghế.quỳ ra đây – Cô Ngọc Ánh lại đổi ý
Duy đẩy lui cái ghế ra rồi, quỳ xuống trong tư thế bò.Cô Ngọc Ánh ngồi thẳng xuống lưng nó:
_ Từ giờ mày phải nhớ, mỗi khi chủ ăn cơm thì chủ động chui xuống gầm bàn hầu hạ chủ.Sau khi mẹ con tao ăn xong, có cơm thừa canh cặn gì thì mày mới được ăn.Nghe chưa?
Rồi hai mẹ con Vi cùng ăn cơm như bình thường.Cô Ngọc Ánh vẫn ngồi trên lưng Duy, thi thoảng cô vứt một miếng xương hay nhổ miếng thức ăn thừa xuống cạnh Duy và bắt nó ăn.
Duy hoang mang không biết chuyện gì đang xảy ra nữa.Rõ ràng tối nay cô Ngọc Ánh có say rượu đâu? Nhưng thôi, nó nghĩ tốt nhất mình chả cần thắc mắc nhiều cho đau đầu, chỉ cần biết giờ lưng nó đang được làm ghế cho cô Ngọc Ánh ngồi.Đó chẳng phải là điều tuyệt vời sao?



Các bạn có thể giải đáp thắc mắc của Duy không?

Để lại bình luận của bạn

Vui lòng nhập bình luận của bạn bên dưới.

error: Content is protected !!