Truyện Femdom – Cô giáo của tôi hay Truyện đời thằng Duy Nguyễn (tập 8)

Đến trưa, cô Nguyệt Ánh đi dạy về, thấy nhà cửa cơm nước đều tất thảy tinh tươm, không giấu nổi vẻ vừa lòng.
_ Mẹ về rồi đấy ạ! Hôm nay con và Duy cùng dọn nhà, rồi cùng nấu 1 bữa cơm thật ngon cho mẹ đây – Vi khoác vai Duy như thể người bạn thân thiết, khoe với mẹ như chưa từng có chuyện hành hạ Duy lúc sáng.
_ Giỏi quá! Đúng là có Duy ở đây làm Vi cũng ngoan hẳn lên.Hôm nay lại còn biết vào bếp nấu nướng.Nhìn hai con thân thiết thế này, mẹ vui lắm – cô Ngọc Ánh rạng rỡ nét mặt.
Duy cũng chỉ biết cố gắng gượng cười.Theo thỏa thuận, khi cô Ngọc Ánh ở nhà, nó và Vi sẽ cư xử bình thường như hai người bạn thân thiết.Chỉ đến khi chỉ còn hai đứa, quan hệ chủ - tớ mới lại xác lập.Duy cũng không hề mong muốn cô Ngọc Ánh sẽ biết được chuyện này.
Chiều đến, hai đứa đi học, trước mặt bạn bè, Vi cũng vẫn đối xử với nó thân thiện như khi có mặt cô Ngọc Ánh.Tối đến sau khi đi học, thi thoảng Duy lại nhận làm thêm 1 ca ở Massage chân Quý Bà.Nó nói dối cô Ngọc Ánh là đi học thêm tiếng anh.Tối đến, về đến nhà, nó mệt mỏi đặt lưng xuống giường sau một ngày vất vả.Nó phải đi ngủ sớm để sáng hôm sau còn sẵn sàng hầu hạ, phục dịch cô chủ Vi của nó.
Sáng , Duy giật mình tỉnh giấc sau khi Vi dội cả xô nước vào người.Còn đang mắt nhắm mắt mở, Duy đã ăn vài roi vào người thay cho ăn sáng:
_ Ngủ trương mắt giờ này mới dậy – Vi vừa quất nó vừa quát – Dạy làm việc mau! Đồ lười biếng!
Duy bị đánh đến tỉnh cả ngủ.Nó chạy đi làm việc trong trạng thái ướt như chuột lột.
_ Cô chủ cho con đi thay quần áo đã, người con ướt hết rồi – Duy xin phép Vi
_ Không cần phải thay vội.Mày cứ cởi ra thôi
_ Nhưng… – Duy ấp úng



_ Nhưng cái gì.Mày nhận mày làm chó cơ mà.Chó được phép mặc quần áo như người á?
Rồi Vi bắt Duy cởi hết quần áo ra, kể cả quần lót.Giờ nó trần truồng như nhộng, quỳ trước mặt Vi, hai tay cố gắng che đậy phần hạ bộ một cách lóng ngóng
_ Hừ, đã thích làm chó cho người khác rồi mà mày vẫn còn bày đặt ngại ngùng, xấu hổ nữa cơ à? Tao tưởng mày không còn biết đến danh dự và liêm sỉ? Bỏ tay ra – Vi ra lệnh – Không được che chắn gì cả!Từ giờ trở đi, khi chỉ có tao và mày, mày không dược phép mặc quần áo như người, cũng ko dc phép đứng thẳng ngang hàng tao, mày hiểu không? Gặp tao là phải quỳ, phải bò..
_ Dạ, con hiểu rồi ạ
_ Tốt, đi theo tao – Vi nói rồi bước đi.Duy cũng bò ngay theo sau chân cô nàng.
Vi dẫn Duy vào toilet, đứng chống nạnh rồi nói:
_ Nhiệm vụ hôm nay của mày là làm sạch cái nhà vệ sinh.Lau dọn cho thật sạch sẽ sàn và cả bồn cầu nữa
Thấy Duy nhìn quanh quất vẻ khó hiểu.Vi cười nói:
_ Mày tìm giẻ lau sàn và cây cọ bồn cầu hả? Tao vứt đi hết rồi.Vì từ giờ chính mày sẽ là cái cọ bồn cầu.
_ Cô chủ nói thế là sao? Con là cái cọ bồn cầu, con cọ bằng gì?
_ Bằng lưỡi của mày chứ còn gì nữa.Mày hay dùng lưỡi liếm chân cho người khác, chắc hẳn lưỡi mày làm việc tốt lắm.Bây giờ hãy dùng lưỡi của mày, liếm sạch mọi vết bẩn trên sàn và trên bồn cầu cho tao.
Duy nghe mà hoảng quá.:
Cô chủ ơi, con làm thế sao được, con có thể liếm chân cho cô chủ cả ngày cũng được, nhưng…nhưng làm sao con liếm bồn cầu được.Cô chủ đừng bắt con làm thế Vi lấy roi quất vào người nó: Mày dám mặc cả với tao hả? Tao là chủ của mày nhớ không? Mày là nô lệ, mày phải làm theo mọi mệnh lệnh của chủ.Sao mày dám không nghe lời
_ Con xin cô, bất cứ mọi việc con có thể làm, nhưng việc này..
_ Hừ, việc này mày mà còn không làm được thì các việc khác khó khăn hơn mày làm sao được.Không làm được thì mày sẽ ăn đòn thôi!Có làm không – Vi dí đầu roi vào mặt Duy
_ Dạ, con làm, con làm, xin cô chủ đừng đánh con
Duy nói rồi cúi xuống le lưỡi liếm sàn nhà cho Vi thấy.Bẩn đến mấy thì Duy cũng phải cố vượt qua thôi.Bây giờ nó mới thấy cái nhục nhã, khổ sở của thân phận nô lệ là như thế nào.
_ Một tiếng nữa tao vào kiểm tra.Còn vết bẩn nào thì đừng trách.Mà nếu mày cảm thấy khó khăn khi dùng lưỡi để cọ bồn cầu, thì đây tao cho mày cái này mà dùng, nhân nhượng với mày lắm rồi đó - Vi vứt cái bàn chải đánh răng của Duy xuống trước mặt nó rồi quay lưng bước ra.
````
Chưa đầy một tiếng sau, Duy đã bò ra trình diện trước mặt Vi
_ Dạ, thưa cô, con cọ sạch sẽ toilet rồi ạ! Xin cô vào kiểm tra
Vi vừa xem Tv, vừa ăn khoai tây chiên.Giọng thờ ơ:
_ Thôi khỏi, nhìn cái mặt mệt mỏi của mày là tao biết mày làm cẩn thận rồi.Giờ lau dọn phòng khách đi
Duy nhìn Vi ăn, bất giác bụng nó sôi lên ùng ục.Nó chợt nhớ ra từ sáng đến giờ chưa được cái gì bỏ bụng.
_ Sao còn chưa cút đi làm đi – Vi quay ngoắt ra hỏi nó khi thấy nó cứ quỳ đó nhìn mình
_ Dạ…thưa cô..từ sáng đến giờ con chưa được ăn cái gì,..con đói quá…không có sức làm việc
_ Ừ ha, tao đãng trí quá , mày xứng đáng được ăn sau khi làm việc vất vả.
Vi nói rồi vứt một miếng khoai tây xuống đất.Duy nhanh như chớp vồ đến bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến.Vi lại vứt thêm một miếng ra xa hơn, Duy bò theo như thể một con chó được chủ vứt cho miếng xương.Vi có vẻ thích trò này, cô nàng lấy một cái đĩa ra, đổ khoai tây vào đó rồi đặt xuống cạnh chân mình, bắt Duy phải bò đến, dùng mồm ăn như thể một con chó thực thụ.Ăn xong, Duy kêu vẫn còn đói và muốn ăn thêm.Nó muốn được ăn trong tư thế của một con chó dưới chân Vi như vậy.Điều đó hóa ra thật khoái cảm.
_ Hừ, mày được voi đòi tiên hả, tao đã cho mày ăn rồi mày vẫn còn đòi thêm, đồ chó hư – Vi lườm nó, rồi như chợt nghĩ đến điều gì, cô nàng khẽ mỉm cười ranh mãnh – được rồi, đợi ở đây nhé, tao sẽ làm một món cho mày ăn no nê thì thôi
Vi bước qua đầu nó, đi vào nhà trong.Duy quỳ ở phòng khách, tò mò không hiểu Vi làm món gì cho nó.Được 5-10 phút, nó nghe tiếng Vi gọi nó vọng từ trong toilet.Duy chạy vào mà hoang mang không hiểu chuyện gì, chẳng lẽ nó cọ toilet còn chỗ nào chưa sạch.
Vào đến cửa toilet, nó giật mình khi thấy chình ình trước sàn toilet là một đống phân.
_ Đấy, bữa ăn bất ngờ chị dành cho em đấy, cún cưng – Vi đứng đó, vẫy Duy rồi chỉ vào mấy cục phân – lại mà ăn cho hết đi!
_ Hả? – Duy không tin vào tai mình – cô chủ bắt con ăn..ăn..cái này ở đâu ra thế này?
_ Là cứt từ đít tao chui ra chứ ở đâu nữa? Vì công lao dọn dẹp của mày nên tao đợi từ sáng đến giờ mới đi ỉa để dành cho mày đấy.Lại ăn cho hết đi – Vi lạnh lùng ra lệnh
_ Không!Không! Con làm sao ăn được.Con không ăn đâu, con không thấy đói nữa!
_ Không đói cũng phải ăn.Mày có quyền lựa chọn chắc.Nói cho tao nghe mày là gì của tao?
_ Dạ, con là nô lệ của cô chủ
Ngoài nô lệ ra, còn là gì… _Là..chó của cô chủ Ừ, mày đã là chó thì phải biết ăn cứt cho chủ chứ.Mày không thấy người ta nuôi chó vẫn hay cho nó ăn cứt người đấy hay sao.Bò lại đây ăn cứt tao đi!
Con xin cô – Duy quỳ xuống lạy Vi – con không làm được đâu ạ. _Bò lại đây! - Vi vẫn lạnh lùng ra lệnh Con xin…
_ Mày có thể không ăn và lập tức cút xéo khỏi nhà tao.Ngày mai, tao sẽ kể toàn bộ bí mật của mày cho mọi người biết
_ Đừng, xin cô chủ đừng làm thế.Con xin ăn, con ăn.. – Duy mếu máo
Nó chậm rãi bò lại gần chỗ đống phân của Vi.Một khoảng cách chưa đến 1 mét mà nó cảm tưởng dài như thể đang đi đến đoạn đầu đài.Mùi hôi thối kinh khủng của phân người xộc vào mũi nó khiến nó nôn nao cả người.Những miếng khoai tây trong bụng vừa mới ăn chỉ trực ọc hết cả ra.Đối mặt với đống phân của Vi, nó ngước lên nhìn cô nàng một lần cuối với ánh mắt van lơn, hi vọng một sự khoan dung của chủ.Nhưng Vi chỉ nhìn nó cười khẩy:
_ Tưởng làm nô lệ cho tao là thích lắm hả? Ăn mau con chó!
Duy biết nó không còn đường lùi.Nó nhắm mắt nhắm mũi, há mồm cúi gần sát đến đống phân.
Trời ơi! Chuyện gì thế này – một giọng nói phá ngang giữa chừng trước khi mồm Duy kịp chạm vào đống phân.Nhưng có lẽ thà Duy nguyện ăn sạch đống phân đó còn hơn để bị chen ngang.Bởi “vị cứu tinh” của nó trong hoàn cảnh này lại là cô Ngọc Ánh.Giọng nói đó là của cô. Cô Ngọc Ánh đáng lẽ giờ này phải dạy trên lớp, nhưng cô lại bất chợt lẻn về nhà chỉ với mục đích là kiểm tra.Tuy cô rất yêu quý và tin tưởng đức tính của Duy, cũng như tin tưởng vào sự khôn ngoan của con gái mình.Nhưng tình cảnh một trai một gái ở chung nhà cả buổi mà không có mặt người lớn ở đó.Hai đứa lại chả phải anh em ruột thịt, đều đang tuổi dậy thì, cô sợ hai đứa trẻ không kiềm chế được lại làm điều dại dột, vượt quá giới hạn với nhau.Một giáo viên như cô thừa hiểu tâm lý lũ trẻ.Dạy trên lớp mà lòng cô như có lửa đốt.Cô đành nhờ người bạn dạy hộ một tiết còn mình thì âm thầm quay về nhà xem hai đứa có vấn đề gì không cho yên tâm.Và đúng là chúng đang làm điều dại dột, nhưng còn là một điều kinh khủng hơn những gì cô có thể tưởng tượng.Trước mặt cô, Duy đang trần truồng không một mảnh vải che thân, quỳ trên sàn toilet, còn Vi con gái cô thì đứng đó, bắt ép Duy ăn một đống phân. Hai đứa làm cái gì thế này? Vi, con làm gì Duy thế này? – Cô Ngọc Ánh trợn trừng mắt, miệng há hốc vì kinh ngạc ( hay kinh hoàng) trước cảnh tượng đó.
Cả Duy và Vi đều kinh hãi khi bị cô Ngọc Ánh bắt gặp.Hai đứa nhìn cô, rồi lại quay ra nhìn nhau, khuôn mặt chúng tái mét.

Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lộ ra.Bí mật của Duy dường như ngày càng vỡ lở.Cô Ngọc Ánh sẽ hành động ra sao khi nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng kia?



Để lại bình luận của bạn

Vui lòng nhập bình luận của bạn bên dưới.

error: Content is protected !!