Truyện cuckold: Dưới chân nàng

Nam cúi xuống, cẩn thận vắt khô giẻ lau trước khi lau sàn. Mùi thuốc tẩy nồng nặc trong căn phòng wc rộng rãi, sang chảnh của tầng 20. Đây là khu wc cao cấp dành riêng cho giám đốc và các cấp quản lý, trưởng phòng sử dụng, vì thế Nam được phân công đặc biệt lau dọn thật kỹ mỗi ngày ở tầng này.



Cánh cửa đột ngột mở ra, tiếng giày cao gót gõ đều đặn từng nhịp trên sàn gạch. Lúc đó, Nam vẫn đang lúi húi bò dưới sàn để lau, đập vào mắt hắn là một đôi chân dài thẳng tắp. Nam ngước lên nhìn, ánh mắt ngay lập tức chạm phải một bóng hình vô cùng kiều diễm.

Đó là Ngọc Linh, trưởng phòng nhân sự của tập đoàn. Tuy còn khá trẻ nhưng Ngọc Linh đã nổi tiếng với sự sắc sảo và vẻ đẹp quyền lực. Gương mặt xinh đẹp kiêu kỳ, dáng người hoàn hảo như mẫu, nàng không khác gì một nữ hoàng chốn công sở.



Ngọc Linh đứng đó, nhìn xuống tên lao công đang lau sàn, không khác gì đang quỳ dưới chân mình, ánh mắt của nàng vừa lạnh lùng vừa có ý khinh thường. Nam không khỏi choáng váng, hắn ta ít khi có cơ hội được ở gần hotgirl nổi tiếng của tập đoàn đến thế này. Hắn rất muốn nhìn ngắm Ngọc Linh thêm nữa nhưng bất giác trong lòng Nam nổi lên một nỗi tự ti và sợ hãi trước cô gái đối diện. Không đơn giản là việc Ngọc Linh là trưởng phòng nhân sự, là cấp trên của hắn, mà còn là vì phải đối diện với một người con gái xinh đẹp, học thức, có địa vị xã hội, nói tóm lại là thuộc thành phần ưu tú hơn, bất giác Nam cảm thấy bản thân thật thấp kém và yếu ớt. Hắn vội cụp mắt xuống sàn, không dám nhìn lên nữa, định đứng dậy rời đi, nhưng Ngọc Linh bất ngờ lên tiếng:



- Anh làm đổ nước ra sàn kìa

Nam giật mình, quay lại nhìn. Đúng là có một vệt nước. Hắn luống cuống, vội cúi người, dùng giẻ để lau. Tiếng gót giày của Ngọc Linh lại vang lên, tiến gần hơn đến chỗ hắn. Nam có thể ngửi thấy mùi nước hoa thơm thơm phảng phất tỏa ra từ Ngọc Linh.



-Làm dọn dẹp ở đây bao lâu rồi? - Ngọc Linh hỏi trống không, hoàn toàn không có ý tôn trọng Nam, mặc dù ít tuổi hơn hắn.



-Dạ…cũng gần một năm - Nam nói nhỏ nhẹ, tỏ ra lễ phép với nàng sếp trẻ tuổi.

- Một năm rồi mà còn vụng về thế này? - Ngọc Linh hỏi bằng giọng điệu nghiêm khắc. Không khác gì bà chủ đang trách mắng nô bộc.



-



Dạ dạ… tôi sẽ cẩn thận hơn ạ - Nam sợ hãi, vội nói.

Ngọc Linh không nói gì thêm nữa. Nàng đứng soi gương, chỉnh lại tóc mái, rồi lẳng lặng bước ra khỏi wc. Đó là lần tiếp xúc riêng đầu tiên giữa nàng và Nam.



Về sau, Ngọc Linh thường xuyên xuất hiện trong wc ở tầng 20, mỗi khi đến ca lau dọn của Nam. Vẫn là sự lạnh lùng băng giá, vẫn là ánh mắt khinh thường và kiểu nói nghiêm khắc dành cho Nam. Nam rất sợ bị đuổi việc và Ngọc Linh - với tư cách là trưởng phòng nhân sự, nàng chính là người có quyền quyết định điều đó. Nói một cách khác, Linh nắm quyền định đoạt số phận của Nam ở trong tòa nhà này.



Nam sợ Ngọc Linh nhưng hắn nhận ra mình cũng mong ngóng được gặp nàng. Mặc dù sẽ phải nghe những lời khiển trách nhưng đối với Nam, đó là cơ hội duy nhất để hắn được tiếp xúc với Ngọc Linh. Nếu ở ngoài xã hội, một kẻ thấp kém dưới đáy xã hội như Nam có mơ cũng không thể đến gần quá 1m với những người cao sang như Ngọc Linh chứ đừng nói đến chuyện được giao tiếp với nàng. Vì thế, hắn đâm ra mong ngóng sự xuất hiện của Ngọc Linh, bất chấp việc sẽ bị nàng hạ nhục.

Quả thật, việc hạ nhục Nam chính là nguyên do duy nhất khiến Ngọc Linh thường xuyên đến wc tầng 20. Đơn giản là nàng cảm thấy thích thú khi khiến cho những kẻ như Nam biết vị trí của mình. Nàng thích thú với việc nhấm nháp sự tủi hổ, nhục nhã của Nam khi bị hạ thấp nhân phẩm. Thêm nữa, nàng biết Nam còn tôn thờ và mê mẩn nhan sắc của nàng, như bất cứ gã đàn ông nào.



Một lần, Ngọc Linh đứng quan sát Nam lau sàn. Nàng đứng tựa lưng vào bồn rửa tay. Nàng bất ngờ hỏi:



- Này, anh Nam, anh có bao giờ cảm thấy… bất công không?

- Bất công… vì chuyện gì ạ? - Nam ngơ ngác hỏi



Ngọc Linh nghiêng đầu, mỉm cười một cách vô cùng quyến rũ:



- Anh làm việc rất chăm chỉ, nhưng chẳng ai ở đây quan tâm đến điều đó. Đối với mọi người, việc sàn wc sạch sẽ, thơm tho là một điều hiển nhiên. Công việc của anh quá tầm thường và thấp kém, nên dù anh có làm tốt, cũng không có ai ghi nhận.

Câu này của Ngọc Linh không khác gì lưỡi dao cứa vào lòng Nam. Đúng như nàng nói, Nam chỉ là một tên dọn vệ sinh thấp kém, chẳng ai thèm để ý đến sự tồn tại của hắn.



Thấy Nam không nói được gì, Ngọc Linh lại tiếp tục châm chọc anh. Nàng hỏi tiếp:



-Anh có bao giờ nghĩ đến tương lai không?

Ngọc Linh hỏi, nhẹ nhàng như một người đồng nghiệp thân tình đang quan tâm nhưng thực ra ẩn chứa trong đó là một sự chế nhạo. Nàng tiến lại gần, chống tay vào đầu gối, nhìn xuống, thẳng vào mặt Nam:



- Anh không trả lời được đúng không? Vì anh làm công việc này thì làm gì có tương lai. Anh làm lao công 10-20 năm nữa thì vẫn cứ là lao công, chẳng ai thèm quan tâm. Trong khi tôi thì có thể tiếp tục thăng tiến và có những vị trí tốt hơn.



Rồi nàng đứng thẳng lên, kết luận:

- Anh có hiểu không Nam. Chúng ta không giống nhau. Tôi ở trên cao. Còn anh…anh ở dưới này.



Ngọc Linh đưa ngón tay, chỉ xuống dưới sàn. Nam cảm thấy cả cơ thể như cứng lại. Ngọc Linh nói đúng. Tất cả những điều nàng nói tuy đau đớn nhưng đều là sự thật.



Chứng kiến sự im lặng đầy cam chịu của Nam, Ngọc Linh rất thỏa mãn. Nàng biết nàng hoàn toàn đánh gục được nhân phẩm của hắn.

—----------



Ngày hôm sau, Nam bất ngờ nhận được thông báo được tăng lương. Hắn còn chưa kịp vui mừng thì đã nhận được thông báo tiếp theo. Từ bây giờ, wc tầng 20 được phân công cho riêng hắn. Tức là Nam sẽ không cần phải dọn dẹp ở các tầng khác nữa mà chỉ cần tập trung chăm sóc wc vip. Điều này tưởng chừng như là một đặc ân vì Nam sẽ đỡ vất vả hơn, nhưng điều đó nằm trong kế hoạch hạ nhục Nam của Ngọc Linh. Bởi Ngọc Linh đã ra một yêu cầu với Nam: trong suốt 8 tiếng giờ hành chính, Nam không được phép rời khỏi wc.



- "Anh thấy đấy, chúng tôi đến văn phòng làm việc thì cũng không được tự ý rời khỏi văn phòng cho đến khi hết giờ. Với anh Nam, thì wc tầng 20 chính là “phòng làm việc” của anh, vậy anh cũng có nghĩa vụ phải ở trong đó, không được tự ý ra ngoài khi chưa hết giờ làm việc. Anh có đồng ý với quy định này không, hay tôi sẽ phải tìm người khác thay thế đây? "

Nghe những lời diễn giải của Ngọc Linh, Nam không biết phải nói sao. Nhất là khi nghe dọa sẽ bị thay thế thì hắn ngay lập tức ngoan ngoãn nghe theo. Vậy là từ hôm đó, Nam phải ở trong wc cả ngày làm việc. Ăn uống, nghỉ ngơi, hắn cũng đều phải ở trong đó vì Ngọc Linh có thể bất chợt kiểm tra vào mọi lúc.



Giờ đây, dưới tác động của Ngọc Linh, Nam không khác gì một con chó bị xích chặt trong wc. Nàng vẫn tiếp tục hạ nhục Nam nhiều hơn. Một hôm, khi Nam đang lúi húi lau sàn, như thường lệ, Ngọc Linh lại đến kiểm tra.



Nam đã mất công lau sạch bóng cả sàn và đang chờ đợi một lời khen ngợi từ Ngọc Linh. Nhưng nàng nhìn hắn, mỉm cười đầy bí ẩn và nhấc giày lên. Một vết bẩn in trên sàn, đó là vết giày của Ngọc Linh.

- “Lau đi, Nam!” - Ngọc Linh vẫn giữ nụ cười xinh đẹp nhưng châm biếm đó, ra lệnh cho Nam.



Nam siết chặt chiếc giẻ, cố gắng kìm chế cảm xúc của mình. Hắn ngoan ngoan lết đến, lau sạch vết giày đó. Nhưng khi hắn gần lau xong, một điều khiến toàn thân hắn cứng đờ. Ngọc Linh vẫn không hề đứng tránh ra một bên cho hắn lau nốt.



- Anh có nhìn thấy vết bẩn trên giày tôi không?

Nam không dám ngẩng lên nhìn mỹ nhân. Hắn cúi gằm mặt, phân vân không biết có nên làm hay không? Ngọc Linh vẫn đứng yên đó, im lặng chờ đợi. Thế rồi Nam cũng cúi thấp người, không khác gì đang quỳ rạp xuống trước chân Ngọc Linh. Quả là có một vết bẩn nhỏ trên mũi chiếc giày cao gót đắt tiền của Ngọc Linh.



Nam định dùng chiếc giẻ lau sàn để lau vết bẩn đó đi, nhưng hắn chợt khựng lại. Cuối cùng, Nam dùng chính cổ tay áo của mình để lau. Hắn đã hành động đúng theo mong muốn của Ngọc Linh. Hắn đã hiểu rõ vị trí của mình khi đối diện với Ngọc Linh. Nàng bật cười khúc khích, khen:



- Thông minh lắm! Anh rất hiểu chuyện đấy! Là một lao công, thì nhiệm vụ của anh chính là giữ cho mọi thứ sạch sẽ, bao gồm cả giày của trưởng phòng, có phải không?

- Dạ…vâng…thưa trưởng phòng - Nam lí nhí đáp.



Ngọc Linh không còn kiêng dè gì nữa. Nàng biết nàng đã hoàn toàn phá bỏ nhân phẩm và danh dự của Nam. Nhìn tên lao công quỳ thảm hại dưới chân, dùng ống tay áo để lau mũi giày cho mình, trong lòng Ngọc Linh dâng lên một cảm giác thống trị vô cùng dễ chịu.



Nàng đặt hẳn một chân lên đầu gối Nam khi hắn còn đang quỳ, tiếp tục ra lệnh:

- Không chỉ mũi giày đâu. Tôi muốn toàn bộ chiếc giày được lau sạch. Và hãy cẩn thận, giày này tuy rẻ đối với tôi nhưng với anh, nó trị giá bằng nhiều tháng lương đấy.



Tim Nam bỗng đập thình thịch khi bị Ngọc Linh giẫm chân lên đầu gối. Không phải vì tức giận, mà nó là thứ cảm xúc đan xen giữa tủi nhục và sung sướng. Hắn tủi nhục vì bị một cô gái trẻ coi thường đến mức này nhưng đồng thời hắn cũng cảm thấy lâng lâng khi cảm nhận sức nặng bàn chân của Ngọc Linh đè trên đầu gối. Chưa bao giờ hắn được chiêm ngưỡng vẻ đẹp của Ngọc Linh ở khoảng cách gần như vậy. Mùi nước hoa quý phái của nàng phả vào mũi hắn, thơm hơn mọi loài hoa trên đời.



Ngọc Linh bình thản nhìn xuống gã đàn ông đang quỳ dưới chân mình, không hề ngại ngùng khi nàng mặc zip và có thể để hắn nhìn vào bên trong đùi. Đơn giản vì nàng biết Nam quá hèn yếu, hắn không đủ gan để ngước lên nhìn.

Nàng rút điện thoại ra bấm tin nhắn, coi việc mình đang giẫm chân lên đầu gối Nam là một chuyện bình thường.



- Sao còn chưa lau đi? Tôi tưởng anh đã hiểu công việc của mình rồi?



Nam nuốt khan, run run đưa tay áo, lau khắp xung quanh chiếc giày của Ngọc Linh. Lần lượt từng chiếc.

“Sẽ thế nào nếu mình hạ nhục hắn thêm nữa nhỉ?” - Ngọc Linh thầm nghĩ.



- Ngửa hai tay ra - nàng ra lệnh cho Nam.



Nam không hiểu Ngọc Linh muốn làm gì, nhưng hắn cũng không cãi lời. Giờ đây, hắn vô thức ngoan ngoãn làm theo mọi mệnh lệnh của Linh dù vô lý đến đâu.

Ngọc Linh nhấc chân khỏi đầu gối của Nam và đặt lên lòng bàn tay của Nam. Nam vô cùng sốc trước hành động này của nàng nhưng hắn cũng vẫn giữ nguyên hai tay, nâng đỡ phần đế giày của Ngọc Linh.



- Sao anh không buông tay? Để tôi giẫm giày lên tay mà anh vẫn không dám buông ra, cũng không dám tỏ ra giận dữ?



- Tôi…tôi…vì…vi… - Nam ấp úng

- Để tôi trả lời thay anh nhé! Vì anh hiểu rõ vị trí thấp kém của anh, đó là quỳ bên dưới chân những người ở địa vị cao hơn. Anh hiểu rằng anh xứng đáng bị những người như tôi đối xử như này. Đó là thuận theo tự nhiên mà, phải không? Thực ra khi anh đã hiểu rõ thân phận của mình và chấp nhận sự thật, thì mọi thứ sẽ dễ chịu hơn rất nhiều.



Ngọc Linh im lặng một lúc, để những lời nói của mình thấm vào đầu Nam. Nàng rời chân khỏi tay hắn, lùi lại vài bước, rồi khẽ tách rộng hai chân, nàng ra lệnh cho gã lao công:



- Nam, bò lại đây, chui qua đi!

Nam chết sững người khi nghe mệnh lệnh mới của Ngọc Linh. Ngọc Linh vẫn nở nụ cười xinh đẹp, như thể yêu cầu vừa rồi của nàng chẳng có gì bất hợp lý.



- Có gì khó sao? - nàng nghiêng đầu, hai tay khoanh trước ngực - Anh chỉ cần bò qua dưới chân tôi thôi mà! Để cho thấy anh đã hiểu rõ thân phận của mình.



Nam muốn phản kháng, muốn đứng dậy, bỏ đi, không cần công việc này nữa. Hắn không bao giờ nghĩ lại có thể để Ngọc Linh hạ nhục đến mức này.Như thế khác gì coi hắn bằng con chó. Nhưng một lần nữa, Nam không đủ dũng khí để phản kháng, không đủ dũng khí để bỏ đi. Trong thâm tâm, hắn cảm thấy những lời Ngọc Linh nói hoàn toàn đúng. Số phận đã an bài, những kẻ thấp kém dưới đáy xã hội như hắn phải quy phục dưới chân những con người ưu tú như Ngọc Linh.

Và rồi, Nam chậm rãi cúi đầu, hai tay chống xuống sàn đá lạnh lẽ. Hắn bò về phía Ngọc Linh, không khác gì một con chó ngoan ngoãn bò về phía chủ. Hắn chui đầu lách qua giữa đôi chân dài thẳng tắp của Ngọc Linh, cảm nhận mùi hương nhè nhẹ của nàng thoảng qua.



Sau khi hắn đã chui qua rồi, Ngọc Linh phá lên cười thích thú.



- Ngoan lắm! Anh rất hiểu chuyện và chui rất khéo.

Gương mặt Nam nóng bừng, đỏ lên vì xấu hổ khi bị cô gái trước mặt hạ nhục đến cùng cực. Nhưng mọi thứ vẫn chưa dừng lại ở đó. Ngọc Linh vẫn muốn đẩy hắn đi xa hơn.



Đúng lúc đó, cửa wc bật mở, một gã đàn ông đẹp trai, vô cùng lịch lãm trong bộ suit đắt tiền bước vào. Hình như là phó giám đốc và cũng là bạn trai của Ngọc Linh.



- Em ở đây lâu vậy? - anh ta hỏi Ngọc Linh, hoàn toàn chẳng để tâm đến gã lao công đang quỳ dưới sàn.

Ngọc Linh khẽ cười, đáp:



- Vừa xong thôi anh! Em chỉ muốn chắc chắn mọi thứ sạch sẽ trước khi đi



Giờ thì ánh mắt người đàn ông cũng lướt qua Nam, nhưng anh ta dường như không hề ngạc nhiên khi thấy Nam quỳ bò dưới sàn, như thể việc đó là hiển nhiên đối với những người thấp kém như Nam.

Nam cũng không đủ tự tin để ngước lên nhìn một con đực Alpha, một người đàn ông thật sự đứng trước mặt mình. Một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng Nam, không đơn giản vì anh ta hơn Nam mọi mặt, mà còn vì cách Ngọc Linh và người đàn ông đó đứng bên nhau. Họ thật sự đẹp đôi, như hai vị nam thần nữ thần đẹp đẽ và cao sang.



Ngọc Linh dễ dàng nhận ra điều đó. Một ý tưởng độc ác bỗng lóe lên trong đầu, nàng nói với bạn trai:



- Kìa, hình như giày của anh cũng để lại vết trên sàn rồi.

Rồi quay qua Nam, nàng nói:



- Nam, anh biết phải làm gì rồi chứ.



Nam cắn môi, cảm thấy hai tai nóng bừng. Hắn có thể chịu nhục và lau giày cho Ngọc Linh, thậm chí còn chấp nhận chui qua háng nàng nhưng giờ đây, khi có một người đàn ông khác hiện diện, sự nhục nhã của Nam dường như tăng lên gấp bội.

Hắn im lặng, đưa giẻ lau vết giày mà người đàn ông vừa để lại trên sàn. Ngọc Linh giẫm một chân lên, đặt mũi giày của mình ngay sát mặt Nam.



- Tôi nhớ là anh chưa lau xong đế giày còn lại cho tôi.



Nam run run đưa giẻ lên, Ngọc Linh ngay lập tức nói:

- Không phải bằng cái giẻ bẩn thỉu đó. Nhớ không, Nam?



Nam chợt nhớ ra, hắn bỏ giẻ xuống, lấy ống tay áo để lau. Người đàn ông bật cười, khoanh tay nhìn xuống:



- Em nghiêm khắc với nhân viên dọn vệ sinh quá đấy!

- Anh ta quen rồi! Và anh ta không đủ thông minh nên luôn cần được nhắc nhở như thế - Ngọc Linh thản nhiên trả lời - mà giày anh cũng hơi bẩn rồi. Anh yêu, để Nam lau sạch giúp anh nhé!



Nam nín thở.



Người bạn trai của Ngọc Linh liếc xuống đôi giày da bóng loáng của mình, rồi nói: “ Ừm…cũng đúng, nếu đã là nhân viên vệ sinh, thì phải làm sạch cả giày nữa nhỉ?”

Nam siết chặt nắm tay, nhưng chỉ một ánh nhìn của Ngọc Linh đã khiến Nam ngoan ngoãn cúi đầu.



- Nam, bò qua đây! - Ngọc Linh ra lệnh bằng chất giọng vô cùng nhẹ nhàng nhưng sắc bén.



Nam hơi lưỡng lự. Ngọc Linh gõ gót giày xuống sàn, nghiêm giọng nói:

- Anh nghe không?



Nam run rẩy, đầu cúi thấp gần sát mặt sàn, chậm rãi bò đến. Như để biểu diễn cho bạn trai mình xem, Ngọc Linh đứng chắn trước mặt, tách hai chân ra, để cho Nam một lần nữa chui qua háng nàng.



Bằng tất cả sự nhục nhã, Nam ngoan ngoãn lách người qua giữa hai chân người đẹp, đầu hắn gần như chạm vào váy Ngọc Linh. Sau khi chui qua, Nam bò đến bên chân của người đàn ông, cúi thấp người, đưa cổ tay áo vốn đã lấm bẩn, lau sạch đôi giày da của anh ta.

- Lau sạch vào! - Ngọc Linh ra lệnh



Mắt Nam cay xè, nhòa đi vì những giọt nước mắt nhục nhã.



- Cẩn thấy đấy! Đôi giày của tôi không rẻ với mức lương của lao công đâu - người đàn ông cũng lên tiếng châm chọc. Anh ta và Ngọc Linh cùng cười vì câu nói đó.

- Đừng quên phần sau của giày. Chui ra sau mà lau đi, Nam! - Ngọc Linh nói



Trước ánh nhìn đầy chế giễu của đôi tình nhân, Nam im lặng cúi đầu, chui qua háng người đàn ông để ra đằng sau và lau đế giày cho anh ta.



Sau khi xong xuôi, Ngọc Linh dùng mũi giày nâng cằm Nam, khiến mặt hắn phải ngước lên nhìn nàng. Nam nhục nhã đến bật khóc và hoàn toàn không đủ sức đứng dậy nữa.

- Nhìn tôi nào. - Ngọc Linh mỉm cười



Nam miễn cưỡng nhìn thẳng vào mắt nàng. Ngọc Linh nói:



- Ngoan lắm. Hôm nay anh làm việc rất tốt. Hãy về nghỉ sớm nhé!

Rồi nàng quay sang người đàn ông, khoác tay anh ta, nói: Mình đi thôi anh.



Cánh cửa đóng lại sau lưng đôi tình nhân, để lại Nam một mình, vẫn quỳ ở đó.

Để lại bình luận của bạn

Vui lòng nhập bình luận của bạn bên dưới.

error: Content is protected !!